ban xep hang bong da nga

ban xep hang bong da nga

Người ấy trong lòng
Mỗi năm một lần, vào những ngày này, khi Hà Nội đã sang đông, thời tiết vẫn lạnh, tôi lại ngồi nhớ lại chuyện tình mình trong một buổi tối cách đây 3 năm.
Tôi còn nhớ, khoảng 20 giờ, sau khi kết thúc một chương trình biểu diễn, tôi trở về chỗ ngồi của mình thì bỗng nhiên bắt gặp hình ảnh một người con trai ngồi thu lu một góc trên chiếc xích lô, tay cầm điện thoại, ánh mắt trầm tư như đang rất say mê và thỉnh thoảng lại mỉm cười.
Bỗng nhiên, hình ảnh đẹp ấy trở nên rất lạ. Tôi tự hỏi: Liệu đây có phải người yêu mình hay không?.
Trong khi đó, xung quanh tôi có khá nhiều người đang nhìn tôi, tò mò rồi hỏi: Anh là ai?.
Tôi chỉ lắc đầu, chỉ nói vài câu rồi lại tiếp tục cất giọng: Xin lỗi, anh là người quen của em mà.
Anh ta lặng lẽ đi vào, để lại phía sau tôi khoảng không gian tĩnh lặng đến đáng sợ…
Khoảng không gian yên lặng đến đáng sợ.
Không để tôi phải suy xét nữa, anh ta quay sang hỏi tôi: Em có mệt không?. Anh ta ngồi cạnh bên tôi, đôi mắt không thể rời đi chỗ khác, thỉnh thoảng lại nhìn về phía xa xăm.
Trong tâm trí tôi, hình ảnh anh đang nhìn tôi khiến tôi thấy lòng mình trở nên trống trải.
Một lúc sau tôi mới đáp: Em mệt rồi, anh đưa em về nhà đi. Anh ta nhìn tôi một lúc, rồi nói: Thôi, về nhà đi.
Tôi trả lời: Em không muốn ngủ một mình.
Anh ta tiếp: Tối nay anh đi xem phim và đi chơi với bạn bè.
Tôi trả lời: Em cũng không thích đi đâu vì em muốn được ở bên cạnh anh, mỗi sáng thức giấc anh có mặt bên em. Anh ta quay sang: Nhưng bây giờ thì anh phải đi.
Tôi trả lời: Em không thích đi một mình.
Anh ta mỉm cười rồi nói: Vậy mà anh cứ nghĩ là em không thích đi một mình. Nếu em không thích đi một mình thì em cứ gọi điện cho anh.
Tôi chỉ nói: Em biết rồi. Anh ta nói: Ok, vậy bây giờ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *